*
*



Bạn đang xem: Các đồng chí ngẩng cao đầu nhằm thẳng quân thù mà bắn

*
|Sơ vật dụng website
*

*



Xem thêm: Tổng Hợp Bài Phát Biểu Tổng Kết Công Tác Hội Phụ Nữ Huyện

*

Xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo, lên 7 tuổi, Nguyễn Viết Xuân đã cần sống một cuộc đời đi ở kéo dãn suốt 10 năm. Khi vừa tròn 18 tuổi, anh đã gan góc vượt vùng lâm thời chiến ra vùng từ bỏ do, xin đi dạo đội. Nhập ngũ tháng 11 năm 1952, thời điểm đầu, anh làm chiến sỹ trinh sát, rồi tiểu nhóm trưởng trinh sát, trung nhóm trưởng pháo cao xạ, sau làm bao gồm trị viên đại đội. Bất kỳ ở cương cứng vị nào, Nguyễn Viết Xuân cũng luôn luôn nêu cao quyết tâm chống giặc nước ngoài xâm, bảo đảm Tổ quốc, gương mẫu, xung phong đi đầu, thuộc đồng đội ngừng xuất sắc mọi trọng trách được giao.

*

Trong chiến dịch lịch sử vẻ vang Điện Biên Phủ, anh đã thuộc đồng đội gan góc chiến đấu, không lo hy sinh, gian khổ, góp thêm phần vào thắng lợi chung của chiến dịch, giải phóng miền Bắc, chấm dứt thống trị của thực dân Pháp trên đất nước ta, đưa cách mạng việt nam chuyển quý phái một quy trình mới, quá trình xây dựng khu vực miền bắc theo tuyến đường xã hội nhà nghĩa và tiến hành cách mạng giải hòa miền Nam.Hoà bình lập lại làm việc miền Bắc, đơn vị chức năng của Anh làm cho nhiệm vụ đào tạo và xây dựng. Bạn dạng thân, mặc dù sức yếu rộng so cùng với đồng đội, song các bước nào được giao, cho dù nặng nhọc, vất vả, bằng hữu vẫn phấn đấu ngừng và xong xuôi xuất sắc nhiệm vụ được giao.Năm 1964 bị thất bại nặng nề trên mặt trận miền Nam, Mỹ mở trận chiến tranh phá hoại bằng không quân ra miền bắc nước ta, Nguyễn Viết Xuân với vai trò là 1 bí thư đưa ra bộ, một chủ yếu trị viên đại đội pháo cao xạ, vẫn nêu tấm gương sáng sủa ngời về lòng tin kiên quyết tấn công địch. Tiêu biểu vượt trội là cuộc đấu địch ngày 18 tháng 11 năm 1964. Trong trận đánh đấu này, Mỹ đã huy động nhiều tốp máy bay đánh phá khốc liệt vùng ChaLo nằm trong miền tây thức giấc Quảng Bình. Ngay lần đầu, 3 cái máy bay F.100 bất thần lao vào trận địa của đại đội Nguyễn Viết Xuân. Loạt đạn thứ nhất của khẩu đội 3 đã đón tấn công chiếc đi đầu trong tốp, bầy địch thay đổi hướng tiến công và triệu tập oanh tạc vào Khẩu team 3. Cả trận địa nổ súng giòn giã, tấn công trả quyết liệt lũ chiếm trời, một loại trong tốp bay của địch trúng đạn bốc cháy, cơ mà một chiếc khác vẫn phóng một loạt tên lửa về phía khẩu đội 3. Mặc kệ nguy hiểm, Nguyễn Viết Xuân lao thoát khỏi công sự, đứng mặt khẩu nhóm 3 đĩnh đạc tỏ rõ khí phách cùng hô lớn: “Nhằm thẳng quân thù, bắn!”Giữa làn bom đạn địch, tiếng hô dõng dạc của anh ý vang trên trận địa đang trở thành khẩu hiệu khích lệ mạnh khỏe tinh thần quyết chiến quyết win của toàn đơn vị và trên mọi các mặt trận đánh Mỹ. Lưới lửa của đại đội vây chặt đàn máy bay Mỹ và một cái nữa lại phải đền tội. Cuộc chiến đấu vừa lâm thời dứt, anh đi khắp những khẩu đội để nắm tình trạng động viên quyết tâm liên tục chiến đấu. Máy bay địch lại ập đến, điên cuồng bắn phá trận địa của đại đội. Một đợt nữa trận đánh đấu lại diễn ra khốc liệt tiếng máy cất cánh của địch gầm rú trên bầu trời thường xuyên nhả những loạt bom xuống trận địa, anh bị thương nặng, gãy nát đùi bên phải. Nhưng lại Nguyễn Viết Xuân vẫn bình thản bảo y tá cắt nốt phần thịt bám dính chân, vứt chân đi đến đỡ vướng. Đồng chí nói: “Tôi không việc gì” và căn dặn y tá ko được mang lại mọi fan biết. Với vẫn tỉnh táo theo dõi trận đánh đấu, biểu dương kịp thời những đồng chí và khẩu team lập công. Sau cuộc chiến đấu ác liệt, anh chỉ định tín đồ thay thế, cắt cử người quan tâm các đồng chí bị thương, bình tĩnh chuyển giao cộng vấn đề rất tỉ mỉ, rõ ràng. Trở về tuyến sau, vệt thương quá nặng, tiết ra nhiều, nguyễn Viết Xuân thấy mình khó khăn qua được, anh đã bình tĩnh trao đổi trọng trách với người thay thế, dặn dò cặn kẽ bài toán chấp hành quyết nghị của đưa ra bộ với nêu một số trong những đề nghị về công tác cải tiến và phát triển Đảng, Đoàn và khen thưởng trong solo vị. Khi hy sinh, anh là thiếu uý, thiết yếu trị viên đại team 3, đái đoàn 14 pháo cao xạ, sư đoàn 325, Quân quần thể 4, đảng viên Đảng cùng sản Việt Nam.Tấm gương chiến đấu dũng mãnh quên bản thân vì trọng trách của đồng chí được cán bộ chiến sỹ trong đơn vị chức năng rất cảm phục, cả đại đội 3 đã dấy lên một cao trào thi đua, nhất quyết chiến đấu lập công, trả thù cho tất cả những người chính trị viên yêu thích của mình.Ngày 1 tháng một năm 1967, Nguyễn Viết Xuân đã làm được nhà nước truy tặng kèm danh hiệu anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.