*
thcsthanhcong Send an thư điện tử Tháng bốn 12, 2022

Trong mỗi câu thơ người sáng tác đã gồm sự phối kết hợp giữa hoa và người. Nó là 1 bức tranh tứ bình miêu tả họa và tín đồ ở Việt Bắc trong tư mùa bởi những nét đặc trưng nhất của miền này. Rất có thể nói, cảnh quan thiên nhiên Việt Bắc tuy được mô tả rải rác trong cả bài xích thơ nhưng hình như nó được kết tinh vào đoạn này một cách hàm súc, cô đúc nhất.

Bạn đang xem: Phân tích đoạn ta về mình có nhớ ta

Mỗi một câu thơ như 1 lời đối đáp nồng hậu của đôi bạn trai gái, lời thơ và lắng đọng tha thiết, lấn sân vào lòng người:

“Ta về tay có nhớ ta”

Lời đối đáp nghe thật thắm thiết, lưu luyến của song trai gái, tuy nhiên với cách xưng hô ta – mình, bản thân – ta, làm cho tình cảm của hai bạn lại trở cần bình dị, vô tư. Cũng nhờ phương pháp xưng hô này, đôi trai gái lại có điều kiện dễ chịu để phân bua tình cảm của mình. Ta vẫn không biết mình bao gồm nhớ ta không, nhưng trong cả khi mình không nhớ ta thì ta vẫn cứ nhớ mình. Cơ mà nỗi ghi nhớ mới mềm dịu và tế nhị có tác dụng sao:

“Ta về ta nhớ phần đa hoa cùng người”

Người ra về quyến luyến với Việt Bắc không những có cảnh đẹp mà còn cả con fan tình nghĩa chỗ đây. Vào nỗi ghi nhớ của bạn đi, nhị hình ảnh này là đồng hiện, soi chiếu vào nhau. Hoa là thứ đẹp nhất của thiên nhiên, còn bạn ta lại là “hoa của đất”. Vị vậy, hễ nhớ đến tín đồ thi hiện nay bóng hoa, dễ dàng nhớ về hoa thì hiện hình người. Hoa và fan không thể bóc rời. Mà nói với một tín đồ con gái, lại nói “hoa cùng người” thì đó chẳng phải là một lời tiến công giá bí mật đáo tuyệt sao?

Hình hình ảnh đẹp cùng được người sáng tác nhắc cho là hình ảnh hết mức độ bình dị, ra mắt ở phần lớn nơi trên khu đất trời Việt Bắc:

“Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi

Đèo cao nắng và nóng ánh dao gài thắt lưng”

Một màu xanh lá cây man mác, tín hiệu của cuộc sống thường ngày tươi đẹp, tràn trề sức sống đang che phủ không gian, đất trời vùng Việt Bắc. Đó là một màu xanh lá cây mênh mông, trầm tĩnh của rừng già. Nó gợi ra hình hình ảnh một xứ sở êm đềm, im lẽ, im tĩnh. Tuy vậy trên mẫu nền xanh ấy, bọn họ nhìn thấy hình hình ảnh hoa chuối rừng bập tỏa nắng rực rỡ như đầy đủ bó đuốc. Ai đã biết hoa chuối nở, vẫn thấy rằng tuy người sáng tác viết nhị chữ “đỏ tươi” nhưng cũng đầy đủ gợi cho bọn họ biết hoa chuối đã có tác dụng sáng lên một góc rừng. Cầm là hoa chuối tạo cho cảnh rừng trở nên sống động hơn. Đồng thời hình ảnh hoa chuối lại được bài trí thêm những tia nắng nghỉ ngơi câu thứ hai càng làm cho không khí vốn trầm mặc sống nơi này lại trở nên tươi tắn và linh động. Bên trên nền cảnh ấy, hình ảnh con tín đồ xuất hiện:

”Đèo cao nắng nóng ánh dao gài thắt lưng”

Đó là hình ảnh những con bạn lao đụng của núi rừng Việt Bắc. Họ đang tiến bước đèo với một niềm tin lao động miệt mài, không quản khó khăn nhọc. Thiên nhiên cũng giống như hòa thuộc vào niềm vui với những người lao động. Fan đứng trên đỉnh đèo cao, tia nắng chiếu vào lưỡi dao bên trên thắt lưng, lóe sáng. Nó gợi được một tư thế vững chãi, đầy niềm tin của người quản lý núi rừng. Tố Hữu thường mô tả nhỏ người một trong những tư thế ấy. Trong bài Lên Tây Bắc tác giả có viết:

“Rất đẹp hình anh cơ hội nắng chiều

Bóng lâu năm trên đỉnh dốc cheo leo

Núi ko đè nổi vai vươn tới

Lá ngụy trang reo cùng với gió đèo”.

Trong đoạn thơ trên đơn vị thơ không vẽ kĩ mà chỉ chấm phá vài nét tuy nhiên cũng đủ mang đến ta hình dung khá rõ ràng về hình tượng. Vậy là, khớp ứng với một cảnh hoa là một dáng điệu người, mỗi dáng điệu hiện hữu lên một phẩm hóa học của người việt Bắc.

*
Mùa xuân sinh hoạt Việt Bắc thì đẹp nhất lắm, làm say đắm lòng người. Nhưng lấn sân vào thơ ca Tố Hữu thì vẽ đẹp ấy thật đời thường, tuy nhiên không phải người nào cũng có thể nhận biết vẻ đẹp nhất ấy.

“Ngày xuân hoa nở white rừng

Nhớ bạn đan nón chuốt từng tua giang”

Một white color tinh khiết của hoa mơ đã che phủ khắp núi rừng Việt Bắc. Nhị chữ “trắng rừng” khiển cảnh rừng bừng sáng. Cần nói rằng đấy là một hình hình ảnh có mức độ ám ảnh lớn so với hồn thơ Tố Hữu. Việt Bắc vào nỗi lưu giữ của Tố Hữu hình như không thể thiếu được sắc đẹp hoa này. Về sau, trong bài bác Theo chân Bác, Tố Hữu viết:

“Ôi sáng sủa xuân nay, xuân 41

Trắng rừng biên cương nở hoa mơ

Bác về. Lặng lặng. Con chim hót

Thánh thót bờ lau vui ngẩn ngơ”

Giữa một không gian bao la tươi đẹp mắt ấy là hình ảnh những bạn lao động yêu cầu cù, đáng quý. Nhị chữ “chuốt từng” gợi ra được dáng điệu đề nghị mẫn, cẩn thận và tài hoa. Không gì fan đan nón kia gởi vào từng tua giang nỗi niềm gì, mong mơ gì?

“Ve kêu rừng phách đổ vàng

Nhớ cô em gái hái măng một mình”

Bức tranh thiên nhiên tác giả kể tới không chỉ thấy color sắc, đường nét và ánh sáng, mà chúng ta còn nghe thấy được âm nhạc của rừng, đó là tiếng nhạc ve. Nhạc ve tạo nên không khí trở nên xao động. đề nghị nói rằng trong số bức tranh ở chỗ này thì Việt Bắc mùa hè là đặc sắc hơn cả. Trong câu thơ, họ thấy ngoài ra có một bao gồm một phản bội ứng dây chuyền chạy từ trên đầu đến cuối câu thơ. Ve kêu gọi hè đến, hè đến khiến cho những rừng phách ngả sang color vàng. Ai đã lên Việt Bắc, hay thấy hình hình ảnh kỳ lạ của các cánh rừng phách vẫn là màu xanh, nụ hoa vẫn náu kín trong những kẽ lá. Dẫu vậy khi hầu hết tiếng ve đầu tiên của mùa hè cất lên thì chúng đồng loạt trổ hoa vàng. Chỉ gồm một vài bố ngày mà phần lớn rừng phách vẫn lênh láng dung nhan vàng. Chữ “đổ” là một trong chữ tinh tế. Nó nhấn mạnh vấn đề khía cạnh lập cập trong việc biến hóa màu sắc, đồng thời diễn tả những trận mưa hoa xoàn rừng phách mọi khi có một luồng gió ào qua. Rõ ràng, gam màu mang đến đây đã thay đổi hẳn, nhan sắc trắng vẫn nhường chỗ hẳn mang lại sắc vàng. Trong khi âm thanh vẫn làm thay đổi thay màu sắc sắc. Bên trên nền cảnh ấy lộ diện một hình ảnh lao động đầy kiên nhẫn của một cô nàng Việt Bắc: “Nhớ cô em gái hái măng một mình”. Hình hình ảnh này làm hiện hữu lên dáng điệu chịu thương, chịu khó, giỏi lam giỏi làm, nhiều đức hi sinh. Phủ bọc lên hình hình ảnh này trong khi chúng ta thấy sự cảm thương kín đáo của người viết.

Ngày nghỉ ngơi Việt Bắc đang đẹp, đêm trăng bắt đầu tĩnh mịch, thơ mộng làm cho sao. Tranh ảnh vẽ ra gần như ánh trăng rọi qua vòm lá tạo nên thành một cảnh quan huyền ảo:

“Rừng thu trăng rọi hòa bình”.

Tác giả đang tái hiện hữu cảnh đêm trăng trên núi rừng Việt Bắc, của những đêm hòa bình, không có bóng giặc, khiến cho dân làng cuộc sống thường ngày yên bình. Đây chính xác là khung cảnh hữu tình giành riêng cho những cuộc hát giao duyên. Cho nên vì vậy nó cũng là cảnh cuối cùng:

“Nhớ ai giờ đồng hồ hát ân tình thủy chung”

Chữ “ai” là phương pháp nói nhẵn gió, ám chỉ fan đang hát cùng rất mình, tạo cho lời lẽ trở phải tình tứ hơn. Cùng qua giờ hát bọn họ thấy được phẩm hóa học ân tình, bình thường thủy của người việt nam Bắc.

Xem thêm: Dãy Số Trên Thẻ Căn Cước Công Dân Có Ý Nghĩa Dãy Số Cccd, Ý Nghĩa Dãy Số Trên Thẻ Căn Cước Công Dân

Với mọi từ ngữ hết sức bình dị, lời thơ du dương Tố Hữu đã tái hiện lại phần nhiều gì là đặc trưng nhất của quê nhà cách mạng. Đó là tình thân của tác giả với căn cứ quan trọng đặc biệt của cuộc biện pháp mạng. Chủ yếu nơi thơ mộng này đang nuôi dưỡng với rèn luyện những người con của biện pháp mạng, làm cho họ thấm nhuần lý tưởng giải pháp mạng và thêm yêu quốc gia quê hương, làm cho động lực để thường xuyên đứng lên chống lại bom đạn của kẻ thù.